|
ÂM DƯƠNG - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH
Tranh Trịnh Cung
Thơ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH
Tiễn biệt anh K.
Thành phố không còn anh
Em về nghiêng ngửa cơn say
Hai đầu sóng biếc
Núi ngủ ngàn năm
Hải cảng chết
Tàu thuyền neo cờ trắng
Em đi với bóng
Vẫn anh thôi
Sao tiếng nói giờ đây
hổn hển gió cuồng…
Mặt thánh cô đơn
Trắng bệt
Dài ngoẵng
Chỉ mới thôi sao ốm thế?
Những đốt xương liễu dại
Chắc buồn quá
Hoa đá trổ tim
Bài thơ lay sậy
Gió ru
Những con chim
Ngậm tiếng hát
Vút lên trời cao
Thả xuống
Những con chó
Tru điên
Thảm sầu man rợ
Hồn ma nào bị xé đứt
Trong chiếc nanh dài…
Về thôi anh!
Làm sao ma chơi được với người?
Đất trời để tang
Sóng khóc từng vòng trắng…
Sài Gòn, 2.12.2009.
Nguyễn Hữu Hồng Minh
©nguyenhuuhongminh.com
|