Tác phẩm

NHỮNG KHÚC RỜI SÀI GÒN - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

 THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH


Nơi ấy, thành phố phương Nam nắng và gió

Ta đi về hai mươi năm

Hết cả tuổi trẻ của ta

Vẫn không hiểu hết một con đường

Thành phố có bao nhiêu con đường

Không thể đếm hết

Ta yêu thành phố như yêu một vết thương, một tuổi xuân ta đã qua

Yêu những giấc mơ dù biết không bao giờ có thật

Bạn bè đến và đi như thác lũ

Sống và quên, sống rồi quên

Đôi khi đọc một câu thơ viết ngày xưa bỗng muốn khóc


Nơi ấy ta chưa từng được yêu thương

Sống một đời trong hẻm trọ

Những giấc mơ sợ hãi mất máu

Chưa bao giờ được là người Sài gòn đúng nghĩa

Chỉ riêng những câu thơ thả niềm mơ ước kiệt sức

Chưa bao giờ ta nhớ ngày xưa như hôm nay


Nơi ấy người con gái nào đi qua đời ta

Sao buồn thế

Với cuộc đời gắng gượng đã bao giờ ta ôm nổi em trong tay

Tiếng cười trên môi đã tắt

Màu mắt bạc dần nhuốm những lo toan

Hy vọng đổ xuống như thành trì, như cát sa mạc

Nơi ấy ta với thời gian

Hát mãi một tình yêu đứt gãy với cuộc sống

Dòng người như thác lũ

Nỗi nhớ và niềm đau vẫn bao quanh...

Ta chỉ có thể hát những khúc rời

Nắng, gió

Và gương mặt buồn trong chiều tháng Bảy...


Sài gòn, 8.7.2010

Nguyễn Hữu Hồng Minh

©nguyenhuuhongminh.com