|
GỬI MỘT NHÀ PHÊ BÌNH - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH
Tranh Bùi Xuân Phái
THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH
Anh quá gồ ghề, gân guốc!
Xin lỗi, tôi đang đối thoại với bức tường
Những tiếng iing oong iing oong vọng lại
Anh quá ngầu với bộ cánh lý thuyết xám xịt
Chưa nói đã vỗ cánh
Bụi tung mù
Tôi thấy những con gián điên cuồng chạy ra
Ngôn ngữ rậm như cánh rừng thủy sinh
Và anh, tiếng nói ngậm rễ cây
Những cái rễ chết dưới hầm nối những thời đại hoang tàng
Giờ đây tiếp tục bị thẩm tra,
Tiếp tục dựng dậy treo cổ
Và anh, nhà phê bình đổ tể với lưỡi đao phục sinh ngôn ngữ
Những lớp muối trên mắt anh, nhìn mặn đời sống!
Anh quá uy nghiêm
Còn hơn cả tượng đài
Tiếng nói thầm như dòng sông ngược hướng
Những lớp nghĩ quăn lại - Vảy cá nhám
Những lô-gíc kéo giãn, co chùn chớt nhả dây thun?
Chúng ta làm gì với những viên đối thoại?
Phổi bò
Một làn hơi của khói nóng
Mà không thể phá tan
Uổng thay!
Và thơ
Thơ vẫn long lanh
Đá lạnh
Kêu và tan tuyệt vời trong nước...
Sài gòn, 18.12.3009.
Nguyễn Hữu Hồng Minh
©nguyenhuuhongminh.com
|