|
TÀU QUA NÚI - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH
1.Con tàu chuẩn bị qua núi. Hơi gió ngút lên lành lạnh. Lúc đó là mười giờ, Hùng đang ngồi ở toa căng-tin và mới ăn tối xong. Anh gọi cô nhân viên phục vụ mua thêm một bọc cà phê đá rồi băng trở về. Con tàu lắc lư, chòng chành như càng lên cao xé bạt gió nếu không tăng tốc giữa độ thăng bằng thì sẽ rớt như một thanh sắt ném vụt xuống biển. Trên toa mọi người ngủ gần hết. Họ nằm ngổn ngang, úp vào nhau như những con cá bị lèn vào cái giỏ hẹp. Tiếng rầm rập uể oải các bánh sắt nghiến vào đường ray ngược độ dốc nghe buồn như có luồng cảm giác buốt lạnh lan dần lên sóng lưng. Qua cửa sắt nhỏ Hùng thấy hiện ra trong màn đêm tỉnh lặng không gian núi đồi hùng vĩ. Ở một khúc quanh biển hiện ra bất ngờ như cái vũng nhỏ có nhiều ánh đom đóm. Đó là những con thuyền đánh cá với ánh đèn biển. Ánh đèn như đốm sao dẩn đường và những con cá là ước mơ của họ. Họ giong ước mơ trong đêm tối. Hùng đưa ống ngậm hút một dòng đắng vào ngực. Cà phê như hơi đắng bao cuống phổi anh.
Hùng không nhớ anh gặp Quy lần cuối cùng là bao giờ nữa. Nhưng vẫn trên sân ga này. Cuộc tình của họ là những sân ga. Là hai đường ray song song chẳng bao giờ có điểm hẹn. Nàng vẫn mặc chiếc áo đỏ cũ. Đôi mắt lá liễu vẫn buồn muôn thưở. Nhà nàng ở gần một cái ga xép. Mỗi con tàu vô Nam ra Bắc trước khi lên núi là phải đổ lại cái ga đó để tiếp nguyên liệu. Núi cao, hầm tối và đèo dốc. Nên bao giờ tàu lên núi cũng phải tiếp ứng hai đầu máy một kéo và một đẩy. Đó là Quy nói vậy. Anh chưa thấy lần nào. Vì anh thường là kẻ đi tàu chứ không phải người đưa tiễn. Hùng quen Quy cũng tình cờ hai đứa đi cùng một chuyến tàu. Và bây giờ có dịp nhớ lại, Hùng vẫn cho đấy là chuyến tàu định mệnh. Lần ấy, anh đưa bố mẹ Liên ra Huế để ông cụ chẩn đoán bệnh ung thư. Hùng yêu Liên. Nhưng chưa bao giờ gần gũi đến mức nắm tay hay hôn nàng. Chưa bao giờ được đưa Liên đi chơi xa như chuyến đi Hùng đang đưa bố mẹ nàng đi. Nói cách khác Hùng yêu Liên nhưng không gần gũi nàng như bố mẹ nàng. Và khi Hùng đưa bố mẹ nàng đi trên một chuyến tàu thì nàng cũng đang hò hẹn gã đàn ông mơ ước của nàng trên một con tàu khác. Hùng cứ sống như thế với bao đè nén khát vọng. Và tình cờ anh gặp chiếc áo đỏ. Anh gặp Quy. Quy cũng đi cùng anh trên chuyến tàu đó nhưng lại càng vô định hơn anh. Nàng đi cùng người bạn gái thân nhất của nàng ra Huế để thăm anh chàng của cô bạn nàng bị ốm. Anh này lại là nhân viên gác-ghi mỗi khi đoàn tàu đi qua trên cung đường An Cựu. Như thế thì Hùng yêu Liên nhưng chỉ gặp bố mẹ Liên. Quy nói đi chơi với bạn nhưng thật ra muốn xem mặt mũi anh chàng gác-ghi như thế nào. Nàng càng cô đơn trong hình bóng của tình yêu mình. Một tình yêu chưa rõ mặt của thời hai mươi. Sau này Hùng chính là hình bóng của tình yêu Quy. Nhưng anh lại không thể đáp ứng vì hình bóng anh đã mãi mãi và hoàn toàn thuộc về người khác. Chỉ còn một tấm áo đỏ. Nó như cánh buồm xa vắng lẻ loi trong vụng biển nhỏ. Ánh sáng đã tắt trên những ghểnh đá…
2. Con tàu vẫn trượt trên hai đường ray với vận tốc dữ dội. Nó làm Hùng liên tưởng đến cái tuổi hai mươi trong đời mỗi người trong tình yêu dù song phương hay đơn phương cũng lao tới với một vận tốc dữ dội đó. Mỗi lần nghĩ về Quy hay Liên anh đều cảm thấy mình bị trượt đà, bốc ra khỏi đường ray cân bằng cuộc đời mình. Lần cuối anh gặp Quy hai đứa ngồi trên cây cầu đá trong cảng Hoàng Thạch. Đó là cây cầu chạy hình chữ T dài ngoằng, đổ ra đến tận biển. Hàng ngày những con tàu chở xi măng cập cảng vẫn
bốc hàng lên ở đây. Buổi chiều hai đứa ngồi mêng mông, chơ vơ. Lần hẹn hò đầu tiên. Với một tâm trạng bàng bạc không rõ nghĩa. Mọi thứ được sắp đặt theo chiều tình huống của nó. Không hình dung và cũng không đoán trước được. Nhưng sau này khi đã đi qua nhiều thành phố trên thế giới anh vẫn nhớ về cái vụng biển nhỏ ấy. Nó cho anh thấy cái rộng lớn, cô đơn mêng mông và bơ vơ trước những cánh cửa cuộc đời. Khi phải lựa chọn hay quyết định một việc gì đó trong đời thường phải bỏ qua Hùng nghe được tiếng còi tàu xa xa. Anh ngước mắt nhìn lên đỉnh đèo Hải Vân xanh thẳm. Thoáng chốc anh hình dung con tàu nặng nề với những toa dài cuồng vọng qua núi. Có một cái gì đó quá sức nhưng vẫn phải băng đi. Bởi không qua núi thì không cách nào đến Huế, tới với những miền xa xanh thẳm quá. Quy ngồi bó gối. Đôi mắt nàng buồn u uần như mắt cá. Cánh áo đỏ như tia lửa cuối cùng thắp giữa hoàng hôn. Những ngón tay gầy khẳng của nàng chụm lại hình hoa sen trong tay anh. Nàng khum giữ một điều thiêng liêng mà nàng biết chỉ có bản thân nàng nắm giữ và không thể chia sẻ. Còn Hùng anh chẳng biết nói gì trong buổi chiều biết rõ bố Liên chẩn đoán ra bệnh ung thư, anh chuẩn bị lên một chuyến tàu vào Sàigòn, và lời nói thật lòng với Quy là tình yêu của họ không đích đến. Cho đến giờ cuối, khi anh ghé nhà Liên, anh vẫn thấy nàng hồn nhiên bận rộn tiếp chàng trai này chàng trai khác chẳng đoái hoài gì tới anh. Nàng muốn quên căn bệnh ung thư của cha mình bằng những cuộc vui hay tự dối lòng vì cuộc chia tay sắp tới. Tàu qua núi. Thật ra Hùng không thể hình dung ra cảnh ấy. Buồn thế! Nặng nề bởi những tháng u uẩn. Đôi khi chìm đắm trong những ước mơ héo úa một cách ngẫu nhiên mà không thể nào giải thích. Trên chuyến tàu vô vọng của đời mình Hùng không rõ anh sẽ còn lang thang đến bến bờ nào của tình yêu nữa. Những con cá nhỏ bị sóng đánh dạt lên bờ biển Nam Ô giữa tiếng vọng nặng nề của một đoàn tàu kéo qua. Chiều nay Quy là con cá mắc lưới. Hùng cũng chưa bao giờ là gã chài quăng lưới nhưng trái tim anh bỏng rãy những vết thương. Họ chẳng nói gì ngoài tiếng sóng và những con chim biển soãi mãi đôi cánh liệng trên sóng hoang dại. Và Hùng đi. Một sân ga lầm lũi. Một cánh áo đỏ.
|