|
ĐÔI GIÀY NGHỆ SĨ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH
Mi vẫn là nòi Nghệ sĩ
Lang thang, huyễn mộng, đói khát
Những cơn mơ cơn say bất tử
Trên vỉa hè cuộc đời mi ngồi đánh đôi giày ngôn ngữ
Cho bóng loáng
Mi soi mặt mình vào đó
Sao đôi giày vẫn không vừa chân?
Đôi giày bao hiền nhân đã đi
Có thể giày cỏ giày rơm
Nhưng không ai đánh ngợp như mi
Cũng hiếm ai có chất liệu tốt như mi
Simali giả da
Đôi giày ngỡ da thuộc, mà không!
Chẳng thuộc về súc vật nào
Chuồng trại, u mê, trâu bò
Nần nẫn, lìng lịt, não rỡ
Một thứ da tái chế của loài tưởng tượng
Những hoa văn tư duy từ rốn trở xuống
Bọn nghệ sĩ háu danh, hám gái và đói khát
Ngôn ngữ chính hiệu trưng biển cá sấu rừng Sát nào đó
Và thế mi, huyễn tưởng và láu cá
Viết những câu chìa vôi
Simali chó chết
Nhấp nhánh, lởi phởi, lờ nhờ
Thứ ký sinh đổi màu tắc kè
Giống bò sát ngày tận thế!
Như nòi nghệ sĩ chân chính
Bị săn bắn, tận diệt từ lâu
Cấy phôi
Tìm một loài mộng mơ
Sản sinh bằng ống nghiệm
Những đôi giày biết tưởng tượng
Mơ một con đường đi...
Cần Thơ, Cù lao Phù Sa, 31.8.2010
Nguyễn Hữu Hồng Minh
©nguyenhuuhongminh.com
|