|
CHUYỆN Ở MỘT XỨ LẠ - TRUYỆN NGẮN - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH
Tranh Lê Kinh Tài
Ở một xứ lạ đông dân, thiếu việc làm nên nhiều người thất nghiệp. Không có tiền tiêu, cách giải trí tốt nhất với họ là buôn chuyện. Những máy quay tọc mạch vào đời tư, công việc của nhau. Ban đầu thì chỉ để vui vẻ nhưng về sau thì lắm kẻ thấy có lời. Ví dụ như biết được chuyện hùn hạp làm ăn, hẹn hò tình nhân, đánh quả của kẻ khác.
Và mọi việc phức tạp khi một tay lõi nhận ra đây là cơ hội kinh doanh. Khứa lập đường dây đầu cơ để bán lại tin tức cho kẻ cần dùng. Lúc đầu chỉ một hai người cần đến nhưng sau đó thì rất nhiều người bởi tin tức liên quan đến công việc làm ăn và sinh mạng của họ. Nhân viên của khứa cũng sẵn sàng đáp ứng theo dõi một kẻ lạ từ đâu đến, đang làm gì và quan hệ với những ai? Công việc càng phát đạt, khứa càng phải cố cung cấp cho được những thông tin tuyệt mật, đắt giá, chi tiết và cụ thể. Ví dụ như:- Nó đã viết những gì trên giấy? Nhân vật X. nó gặp là ai? Sự thật tay áo đen đội mũ phớt kia là gì? Tại sao hắn đã ngồi trong toilet lâu như thế?
Thấy khứa kiếm được khá, nhiều kẻ khác cũng bắt chước khứa nhảy vào kinh doanh và tạo ra một cuộc cạnh tranh. Để tồn tại bọn cá đã phải mở những lò đào tạo chuyên nghiệp, bảo hiểm ngón nghề độc quyền và bành trướng quảng cáo. Một trong những bảng hiệu đỉnh cao, đoạt doanh thu lớn nhất của thời bấy giờ là: - Nó đang nghĩ gì trong đầu?
Bây giờ xứ lạ đó ai cũng có việc làm, nhưng lại rất thong dong, nhởn nhơ nhàn hạ. Thấy bất cứ ai cũng tay bắt mặt mừng. Cứ như lâu rồi không gặp. Nói chuyện được lần này có chết bất đắc kì tử cũng thỏa. Sau đó chúng lẻn ra một chỗ kín quay điện thoại hay mở cuốn sổ hí húi ghi chép, gạch xóa từng kí hiệu.
Chúng đang tính toán với cú úp máng hay đưa vào rọ này sẽ kiếm được bao nhiêu?
Cũng đâu có gì khó hiểu. Thì tôi đang viết một câu chuyện về xứ lạ mà!
Sài gòn, Thảo cầm, 2004
Nguyễn Hữu Hồng Minh
*Truyện ngắn đăng lần đầu tiên trên Hợp Lưu số 77 và Da Màu 4.2008
©nguyenhuuhongminh.com
|