|
PHÔI ÂU CHÂU - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH
Gửi một nhà văn
Như con cá hồi cố về nước
Nỗi ngạc nhiên, sự lạ lẫm phập phồng trong mang
Vẻ kinh ngạc phô ra trong mắt lồi
Đớp nhả những bong bóng
Một ký ức đã chết về cuộc chiến tàn
Tiếng bom Napan vẫn rải thảm đâu đó...
Một kinh đô ánh sáng, một đại lộ Paris
Chữ nhả độc, sương mù Đà Lạt
Những con dốc đời ngược lên chưa bao giờ đổ xuống
Cái chết vĩnh viễn năm sáu tuổi
Suy tưởng cụt ngọn - Những bong bóng cá tuyệt vọng
Tuổi thơ héo hon
Trang văn gục giữa hai bờ sóng
Tôi không tìm gì ở đó
Những tác phẩm lô xô chữ
Đầy rẫy biểu tượng
Tôi chỉ tìm một giấc ngủ muộn
Khi chiến tranh đã kết thúc gần bốn mươi năm
Cơn động kinh vật vã - Cái chết từ từ
Giấc ngủ an cố tâm hồn
Những tác phẩm ca ngợi tự do -
Những lá cờ loạn
Thích chơi với lửa, điên rực với vu khống
Ác quỷ hát tình ca
Nhảy tăng-gô trên mọi sóng tầng
Những cơn bão đã đến nổ tung châu Âu
Ám ảnh của một ả đêm đường phố
Điếm chữ, điếm tư tưởng, điếm chết
Hoạn thiến đứt đoạn
Hụt hơi
Thở, thở không dứt...
Những cái phôi Âu châu lang thang bờ vực la-tinh
Múa may kinh cầu lộn óc
Đập vỡ bờ chữ
Con tàu An Nam rẽ sương mù
Chiến tranh, độc tài, ngoại lai
Không!
Một mớ tóc lạnh - vầng trăng tuổi thơ loang chảy
Thức dậy sự đứt đoạn ký ức
Cái bướm xinh năm sáu tuổi
Cửa địa ngục nứt nẻ
Con cá hồi cố về nước
Đớp và thở những ảo ảnh...
Thủ Đức, 10.2010
Nguyễn Hữu Hồng Minh
©nguyenhuuhongminh.com
|